To our youth that is fading away…
Tonighttttt… We are younggggggg!!!!
Tuổi thanh xuân thì phải Tàn Khốc.
Và tuổi thanh xuân của mình rất ĐẸP :)
To our youth that is fading away…
Tonighttttt… We are younggggggg!!!!
Tuổi thanh xuân thì phải Tàn Khốc.
Và tuổi thanh xuân của mình rất ĐẸP :)
Đù má, đẹp đéo thể tả…
Chúc các giai quay tay vui cmn vẻ :)))))
Đù má, tuổi 22 của mình rực cmn rỡ =)))
Thật ra, tôi đã cảm mến anh ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên. Nhưng từ cảm mến đến thích thú đã phải vỏn vẹn 6 tháng mười mấy ngày chẵn, từ thích thú đến cuồng say mất một khoảng thời gian dăm ba ngày hay cả vài ba năm sau, từ cuồng say đến yêu điên khùng chắc có lẽ cũng phải mất một phút thôi. Đúng vậy, tôi đã phải lòng anh.
Tôi đã phút chốc phải lòng anh. Say trong men tình của anh, nhưng anh đã chẳng đành lòng cùng say, anh tiếc hoa lại ghẹo nguyệt, tôi hóa thành rượu cay. Dốc cạn tâm can uống cạn, để anh đi vui chơi chốn khác. Tôi hóa thành tàn tro. Tan trong chốc lát. Bay lên trời cao.
LADY NIGHT
Giờ này chúng ta chưa về thì khi nào chúng ta mới về? Nói xấu các anh hoài mà không hết chuyện là thế nào mấy gái ơiiiiiiiiiiiii :x
1233AM180613
Thành quả buổi chiều tô vẽ ở Bát Tràng :”)
3 chị em ngồi tô màu, họa tiết mỗi người chọn cũng thể hiện phần nào tính cách mỗi đứa.
Mình rất chăm chú từ đầu, mình cực kì tỉ mẩn, tỉ mỉ từng chút một, nhưng chính xác thì mọi thứ mình vẽ trên cốc đều không liên quan gì đến nhau, như cái suy nghĩ của mình vốn thường không bao giờ liền mạch. Nhiều việc, là thích thì làm, và không nghĩ thêm gì cả. Nên nhiều khi, không hề biết, việc đó dẫn tới đâu..
Và những thứ mình vẽ, toàn trái tim với mặt trời, bé bé xinh xinh, màu sắc sặc sỡ. Cái đứa mình, dù bao nhiêu tuổi, vẫn thích mấy thứ bay bổng đẹp đẽ, chim cò màu mè thôi, vẫn bị thu hút bởi cái có bề ngoài bắt mắt.. Dại :P
Viết tên người mình yêu, nhưng cốc là của mình :)
À, việc gì cũng thế thôi, nếu đã quyết định làm, thì hãy thật lòng, làm cho tròn, làm cho tốt..
Có rất nhiều khi đứng trước một khung cảnh yêu thích nào đó, tuy biết rằng nói ra rất sến, đều không thể nào ngăn được nỗi xúc động muốn khóc. Thế nhưng càng xúc động càng không thể chụp được. Phần vì quá mải mê nhìn ngắm, phần vì biết có dụng công thế nào cũng vô phương ghi lại được vẻ đẹp trước mắt. Mà nỗi sầu khổ nhất, chính là hận không thể tự mình chụp chính bản thân đang hiện hữu giữa cái khung cảnh ấy. Thường thì bạn cũng chụp cho, nhưng vẫn là không thể nào xoa dịu được tâm tình. Cũng chẳng hiểu sự cố chấp vô lý này là do đâu, nhưng lần nào cũng đều cảm thấy như vậy.
Rốt cuộc chỉ có thể cho tay làm đại diện, tự ghi lại bản thân tại một góc nhỏ bé trong quang cảnh lúc ấy.
Thi thoảng xem lại folder ảnh sẽ trải qua một trận kí ức dội về khủng khiếp, nhiều khi cảm thấy như thể vừa mới hôm qua còn đang ở nơi này nơi kia vậy đó, thế là bèn buồn vui lẫn lộn.(Tấm ảnh cuối để làm wallpaper hơn một năm nay không đổi, vì cứ thương nhớ người yêu Vụ Nguyên mãi thôi.)
(via mrgenji)
“Vuốt
Nặn
Vỗ”
Hoạt động “đồi trụy” của nhóm thanh niên tumblr trong không gian vãi cả xập xình tại làng Gốm Bát Tràng :)))
Người đàn bà ngồi im lặng
Toa cuối không một bóng người
Tấm vé trên tay đã nhàu
loang dòng chữ nắn nót
“Chuyến độc hành
Không khứ hồi
Tới nơi bắt đầu của kết thúc.”
Người đàn bà ngồi bên cửa sổ
Đưa tay hứng từng hơi thở đứt quãng
của mùa xuân trong bàn tay tháng Năm đã lạnh
Lọt xuống bàn tay kiaNgười đàn bà nhìn thấy những niềm vui cỏ dại
Nỗi buồn dọc đường chỉ biết nở hoa
Hạnh phúc nửa vời kết trái
Và thời gian đi quaNgười đàn bà kiên nhẫn đếm
Từng tiếng còi tàu vào ga
TỐI NAY, 15.6.2013, TUMBLR HÀ NỘI ĐÀM ĐÚM :X
NHANH VÀ GỌN, CHÀO MỪNG TẤT CẢ ANH CHỊ EM NÀO CÓ NHÃ HỨNG VÀ CẢ NGẪU HỨNG.
HẸN HÒ BẮT ĐẦU TỪ BÂY GIỜ- 18.30, TỚI ĐÊM KHUYA VÀ SÁNG MAI NHA.
CỔNG HỌC VIỆN NGOẠI GIAO- 69 CHÙA LÁNG- ĐỐI DIỆN HỒ QUAN HỆ =))