Anonymous: Xin lỗi chị vì có thể em hỏi 1 câu không liên quan cho lắm nhưng chị có biết tổ chức tình nguyện ờ Sài Gòn nào đang tuyển tình nguyện viên không hả chị ? :( Cảm ơn chị ạ.

Chị ở Hà Nội em ạ, nên chị không rõ về các tổ chức tình nguyện ở trong Sài Gòn :)

Có tumblr-er nào người SG có thông tin thì giúp mình nhé :)

Cảm ơn em~~

Tình yêu kiểu của mình vốn là tập hợp những mộng tưởng đẹp đẽ được đan dệt. Những cảm xúc và thời gian mà mình muốn cùng ai đó tận hưởng, chia sẻ. Mình luôn ghi nhớ và đánh dấu mối quan hệ qua những sự kiện đã từng cùng trải qua, cố gắng cùng đạt được, để cho rằng mối quan hệ của chúng ta thật đáng nhớ, và đáng giữ gìn. Kiểu vậy. Tình cảm kiểu mẫu và tình yêu kiểu mẫu.

Nên khi ai đó rời bỏ, nhiều kỉ niệm thì day dứt mà không có gì thì bản thân lại trống rỗng. Người đàn ông bước khỏi, với họ có chăng, là chấm dứt một thói quen khiến họ thấy không thoải mái và hài lòng nữa. Còn phụ nữ thì lại luôn cho rằng mình mất đi một thói quen đẹp đẽ và đầy tình cảm. Một người thì vứt bỏ, một kẻ thì tiếc thương…

Nhưng có lẽ do tính cách cố hữu không bao giờ nhìn lại hay nuối tiếc những điều mình đã làm, mình rốt cuộc chẳng bao giờ có khái niệm rút kinh nghiệm bản thân sau mỗi chuyện tình cả. Chính xác là không nhìn lại cả mình lẫn mối quan hệ kia, kẻ kia. Rồi cứ lần này lần khác trôi qua, trôi qua..

Rất xấu tính, nhưng mình luôn nghĩ một số người mình đã quen, cả đời này nên quay tròn và vật vã với những tình-cảm-bất-hạnh.

#ThienBinh #Doikhitinhyeuchilachuyencuamotnguoi #Banhngottraxanh

(via the-personal-quotes)

 ”Babe, stay, stay, stay, stay, stay.”

(Source: fssbnder, via ongbosua)

Let love :)

(Source: englishsnow, via cu-holic)

1. Câu chuyện của những ước muốn không thành và ảo tưởng thương xót. Tôi không biết mình khó chịu vì còn bận tâm hay vì mình không can tâm. Tôi luôn cảm thấy với mình, điều gì cũng khó khăn hơn, và thiệt thòi hơn số khác… Không tin tưởng, nhưng mặc nhiên, thật tâm, vẫn mong chờ…

2. Có nhiều người rất lâu rồi tôi không liên lạc. Tôi vẫn dõi theo nhưng bỗng nhiên cảm thấy rất khó để mở lời lại, thoải mái như đã từng. Tôi không biết chúng ta đang ở đâu trong những mối quan hệ chằng chéo, chúng ta thật sự đã chấm dứt suy nghĩ coi người kia là gắn bó rồi phải không?.. Mọi thứ nhạt nhẽo và phiền não đi rất nhiều…

Cũng thật khó để bắt đầu lại một điều dường như đã kết thúc, một thói quen chẳng hạn. Đã từng là thói quen mà cuối cùng cũng rơi vào lãng quên thì rốt cuộc, đâu mới là điều bản thân thật sự không thể từ bỏ?…

3. Tôi cảm nhận sự eo hẹp và ngột ngạt của thời gian từng ngày. Cùng sự hạn hẹp của suy nghĩ và cảm xúc dần co lại theo đó. Cảm thấy rất bí bách, nhưng lại không thể hồi lại được xúc cảm khi trước. Một cách chậm rãi, kí ức cũ bị xóa đi gần hết, rồi có thể đến lúc, chính mình cũng không nhớ nổi mình ngày hôm qua..

4. Có cảm giác đáng thương..

Tôi thích đọc những tâm sự ở tumbr của “Cái hố đen”.

Nhiều câu chuyện khiến tôi nhớ lại những điều tôi từng trải qua, cả những suy nghĩ thầm kín mà chẳng bao giờ nghĩ sẽ chia sẻ. Sự nhảy múa của những suy nghĩ bệnh hoạn, hoang tưởng, kì dị, hay mọi đau đớn, ám ảnh, tuyệt vọng, khinh ghét,… tất cả những điều ấy phần nào như đã được giải phóng khỏi nội tâm của họ rất quyết liệt.

Tôi cũng muốn phóng sinh cảm xúc của mình, để những sợi tơ lởn vởn chui khỏi da thịt. Một nửa nở bung hoa ngọt ngào, một nửa có lẽ chỉ là những mảng đen bủa vây đầy xấu xí..

(via floralls)