Tôi thích đọc những tâm sự ở tumbr của “Cái hố đen”.

Nhiều câu chuyện khiến tôi nhớ lại những điều tôi từng trải qua, cả những suy nghĩ thầm kín mà chẳng bao giờ nghĩ sẽ chia sẻ. Sự nhảy múa của những suy nghĩ bệnh hoạn, hoang tưởng, kì dị, hay mọi đau đớn, ám ảnh, tuyệt vọng, khinh ghét,… tất cả những điều ấy phần nào như đã được giải phóng khỏi nội tâm của họ rất quyết liệt.

Tôi cũng muốn phóng sinh cảm xúc của mình, để những sợi tơ lởn vởn chui khỏi da thịt. Một nửa nở bung hoa ngọt ngào, một nửa có lẽ chỉ là những mảng đen bủa vây đầy xấu xí..

(via floralls)

Rất rất lâu rồi tôi không viết, nên bây giờ thành ra không biết bắt đầu từ đâu…

Suốt cả thời gian vừa qua, ngày ngày tôi chỉ cố gắng để hoàn thành công việc, ngoài ra không còn một chút thời gian nào cho bản thân mình. Đầu óc cứ mông lung và lảo đảo, khi mỗi ngày phải cố gắng nghĩ ngợi một chút, để biết rằng mình vẫn còn đang suy nghĩ, mình có cảm giác gì không, mình có tâm trạng gì không, mình còn-đang-sống-không..

Có một hôm đi làm về muộn, rõ là đi làm về muộn nhé. Trăng sáng, trời trong, gió mát. Vừa đi vừa đeo tai nghe, rồi nước mắt cứ thế chảy. Tôi tự hỏi có phải cái tên film “Vừa đi vừa khóc” được nghĩ ra trong hoàn cảnh như thế, khi mà mình tự nhiên thấy thương chính mình vô cùng, chẳng biết vì lí do gì, chỉ thấy mình tội nghiệp.

Cố gắng cân bằng mọi thứ, cố gắng không để quên điều gì, cố gắng để cảm thấy vui vẻ. Cuối cùng vẫn chỉ cảm thấy trống rỗng, và mất mát. Cố gắng trong công việc không được ghi nhận, giữ một mối quan hệ mà nhiều khi không hiểu nổi bản thân có đang thật lòng, và tiễn biệt mọi sự liên kết với thế gian bằng im lặng và lãnh cảm..

Không phải thế giới tồi tệ hay cuộc sống cay nghiệt, chỉ như tôi đang vô hình và biến mất dần, chảy ra thành thứ nước nhão nhoét không mùi vị, rồi bốc hơi đi. 

Điều tôi ghen tị duy nhất với người khác là suy nghĩ, là tâm hồn của họ, cung bậc tình cảm, thái độ, cảm xúc, tâm trạng, ngôn ngữ, biểu cảm,.. mọi thứ… Bởi vì như vậy chứng tỏ, họ đang sống, tha thiết sống…

Tôi nhớ mình của mùa hè năm ngoái, khi nghỉ học làm tốt nghiệp và bắt đầu quen nhóm anh/ chị/ em ở tumblr. Khi đó, tôi thật sự, rất hạnh phúc…

(via vet-gio-nho-mau-xanh)

"Don’t let Libra make decision because she will flip a coin."

virgo-man:

Offline Tumblr Hà Nội 19/7/2014

Địa điểm: Fun Cafe. 91C Đặng Văn Ngữ.

Thời gian: 19h30 thứ bảy. Ngày 19/7/2014

Kinh phí: Nguồn vốn của chính phủ Campuchia

Chào các bạn Tumblers thân mến!

Chúng ta sẽ lại có một buổi offline rất ấm cúng tại Fun Cafe. Tại đây các bạn cũng có thể gặp trực tiếp và giao lưu với rất nhiều những tumblr khác. Rất mong các bạn sắp xếp công việc và tham gia. 

Số điện thoại liên hệ: 097.9999.388 hoặc fanmail toilahoang.tumblr.com

Hẹn gặp lại các bạn tại buổi giao lưu offline.

Các bạn reblog cho mọi người cùng biết nhé!

Wellcome you all guys <3

"Cô bé ấy có một lần nói khẽ
Anh tin không, em sẽ ngủ một tuần
Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé
Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mong

Em ngủ rồi, em có dậy nữa không ?
Mùa thu tiễn anh qua miền phố vắng
Mỏng mảnh quá lời yêu không đủ ấm
Những đam mê ngày ấy ngỡ xa rồi

Nỗi buồn chiều ta uống với ta thôi
Em như cỏ, em làm ta cháy mất
Giấc ngủ ấy ai tin là có thật
Em một mình đốt hết cả mùa thu

Ở bên kia thành phố có sương mù
Ai hát đấy, ta buồn như cỏ dại
Dậy thôi em, mùa thu không trở lại
Giấc mơ nào trên cỏ hãy còn xanh…”

Nguyễn Việt Chiến

(Source: pedalfar, via thuyphuong0802)